Archive for category Poetry Collections

Kỷ niệm

Ta về thăm lại vườn thơ cũ
Vườn tím ngày nay đã khác rồi
Bạn cũ ngày nay đâu còn thấy
Chỉ còn kỉ niệm lúc xưa thôi

Bâng khuâng đọc lại mấy vần thơ
Chợt thấy như ta bỗng thẫn thờ
Thơ vẫn còn đây, người đã vắng
Để mình ta lại khóc trong mơ

Người cũ giờ đây vui ở đâu?
Trong ánh trăng tan, cạn chung sầu
Rượu buồn không uống cùng tri kỷ
Người buồn thì cảnh có vui đâu

Kẻ ở, người đi muôn dặm xa
Luẩn quẩn mình ta, kẻ không nhà
Thôi thì ngủ lại trong vườn tím
Đâu biết một ngày ai sẽ qua.

-vo danh

nhieu bai tho o day

http://phimviet247.com/online/index.php?act=library&CODE=showcat&id=2

,

1 Comment

Đêm Đã Khuya

Nửa đoạn đường trần tôi gặp em
Trời đang mưa chớp bỗng êm đềm
Đời nghe rạo rực ngàn xao động
Vũ trụ tưng bừng hoa nở đêm

Em đến từ đâu những cảnh xưa ?
Tâm tình sâu thẳm suốt trang thơ
Mùa thu em gởi vào trang chữ
Tôi bỗng lạc loài trong cõi mơ

Dòng chữ long lanh ánh nguyệt buồn
Lời thơ dào dạt nỗi niềm thương
Em đi tóc ngắn tôi ngồi lặng
Dĩ vãng hiện về cõi viễn phương

Buổi tối thẫn thờ với gió, trăng
Tên em tôi gọi rất âm thầm
Nụ cười che kín đôi dòng lệ
Em hỡi, đêm về lạnh gối chăn.

Nửa đời sương điểm mái đầu xanh
Dâu bể vùi sâu giấc mộng lành
Em đến êm như làn nắng mới
Xuân tình chớm nụ rất mong manh

Rồi đây trong những giấc hoa niên
Ta dẫn nhau đi bỏ xứ phiền
Trang điểm ân tình hồng cõi mộng
Đôi lòng phơi phới giấc mơ tiên

Năm ngón bàn tay toả dạ hương
Gặp em một tối thật hoang đường
Dìu nhau trên nẻo đường năm cũ
Tuổi mộng quay về. Em cũng thương !

Ánh mắt lặng buồn nét ca dao
Trăng tàn u uẩn giữa nghìn sao
Em đi nếp áo gầy như liễu
Tôi đứng vời trông, bỗng nghẹn ngào

Tôi sẽ đi về với cảnh xưa
Buồn như tuổi dại thuở hoang sơ
Phương xa tóc ngắn sầu cô quạnh
Em nhớ gì không? — Đêm đã khuya!
–Bạch-Loan

,

No Comments

Áo Trắng

Áo trắng đơn sơ, mộng trắng trong,
Hôm xưa em đến, mắt như lòng.
Nở bừng ánh sáng . Em đi đến,
Gót ngọc dồn hương, bước tỏa hồng.

Em đẹp bàn tay ngón ngón thon,
Em duyên đôi má nắng hoe tròn.
Em lùa gió biếc vào trong tóc
Thổi lại phòng anh cả núi non.

Em nói, anh nghe tiếng lẫn lời,
Hồn em anh thở ở trong hơi.
Nắng thơ dệt sáng trên tà áo,
Lá nhỏ mừng vui phất cửa ngoài.

Đôi lứa thần tiên suốt cả ngày,
Em ban hạnh phúc chứa đầy tay.
Dịu dàng áo trắng trong như suối
Tỏa phất đôi hồn cánh mộng bay.

Huy Cận

The White Tunic

The simple white tunic of dreamy purity
In which you came to me with heart and soul
Showered with light along your path of old
Your feet of jade, a red smell’s rarity.

Your lovely long lithe tapering fingers
Vied with your graceful rounded sun-kissed cheeks.
You crammed the azure wind into your hair
And blew into my room mountains of air.

Your voice I heard as sound and word;
Your soul I breathed with every breath.
My Muse wove verse of light on your white dress
While little leaves outdoors with joy fluttered.

We both enjoyed ourselves all through the day
You gave me bliss in generous armloads.
Your white spring-clear tunic’s soft gentle sway
Sent our souls to their heavenly abode.

Translated by Thomas D. Le
2 February 2008

via: http://www.geocities.com/tdl.geo/vietpoet.html

No Comments

XUÂN XA XỨ

Mỗi độ Xuân về xa cố hương,
Nhớ thương quê mẹ với sầu vương.
Giang sơn một cõi sầu ly biệt,
Ai nở gieo chi cảnh đoạn trường?

Xuân đến, rồi đi …lại thấy đau,
Rừng hoa mai nở biết tìm đâu!
Đón xuân xứ lạ, buồn trăn trở,
Quê mẹ tang thương vạn nỗi sầu…

suu tam:  San Jose, 01/20/2007 – Mai Hoài Thu
www.honque.net

, ,

No Comments

Xuân …

Xuân vịn

lại một mùa xuân vắng pháo xuân
vắng người xông đất vắng quây quần
đêm mơ quên chút hờn vong quốc
ngày tỉnh nhớ nhiều phận di dân
vọng xa êm ấm cành mai trắng
ngó gần tơi tả nước trầm luân
vui xuân dẫu biết xuân không thật
mỏi cách chim bay cõi dương trần

Xuân níu

ta quê phố chật ngày tháng rỗng
thả mãi hồn trên giấc mơ hồng
giận lòng đất trích trời luân lạc
thương dáng ông đồ phận bút lông
ở đây mùng một mà không tết
bên đó giao thừa nỗi long đong
chiều say rượu bạn ta uống cạn
đáy cốc lòng sầu vẫn ước mong

Xuân buông

ta nợ em nhiều hương yêu ơi
phận trai xuân đến thẹn đất trời
dợm nói cùng hương câu ly biệt
chợt bóng hương sầu lại bậm môi
đêm yêu hương khóc lời ray rức
ngày chán người cười nẻo ăn chơi
thì ra hương cũ lòng hương mới
trả lại xuân nào cũng vậy thôi

Xuân cầm

một thoáng nghỉ ngơi giữa bình thường
thấy mình ăn tết rất dễ thương
chạy qua phụ mẹ làm mức bí
bước lại cùng cha nấu bánh chưng
đàn em rộn rã tà áo mới
bè bạn tụ về khắp muôn phương
chợt trong mừng rỡ nhìn thực tại
thấy mình lặng lẽ tết tha hương

Xuân nắm

ngày con rời phố cha cải tạo
mẹ rút lòng chờ dáng hư hao
dưỡng nuôi ơn trọng chưa trả đủ
tử biệt muôn trùng mãi nôn nao
xuân nay nhìn lại lòng đã hội
đông cũ ngó về hết xanh xao
mùng hai ngồi nhắp ly rượu đắng
cười với hư không muộn tiếng chào

Xuân giữ

ở lâu quê mới thành quê mến
tá túc ơn này đã trả thêm
gió xuân rạng rỡ vui chân bước
trăng nhớ tình sầu ngủ giấc yên
hôn tay vĩnh biệt hương thân quý
vó ngựa chân đèo hí giọng quen
chia ly chẳng ước câu tao ngộ
lòng vẫn an lòng đón xuân lên
suu tam: Song Vinh

No Comments

Đêm Cuối Năm

Đã mùa hoa cúc vàng

Lại một năm sắp hết

Thời gian sao trôi nhanh

Ngổn ngang nhiều công việc

Thế là ba cái tết

Hai chúng minh có nhau

Dù chưa phải là lâu

Nhưng cũng khng ngắn ngủi

Hạnh phúc tính bằng năm

Cay tính bằng mùa trái

Dẫu long em không quên

Con đường ga cát bụi

Bóng anh đi lầm lụi

Sông đôi bời cách xa

Dẫu lòng em chưa qua

Những hồi còi báo động

Những căn hầm nước ngập

Con chúng ta còn thơ …

Em đau nhắc chuyện qua

Để cho lòng tủi cực

Em nhớ lại ngày xa

Thấy mình thêm hạnh phúc

Qua bao ngày lủa đạn

Đất về với mùa xuân

Như em về với anh

Qua những ngày sóng gió

Ở ngoài kia đường phố

Màu áo chen màu hoa

Anh có nghe: ngoài ga

Tiếng con tàu đang gọi

sưu tầm: Quynh Anh ( mua xuân 1975)

, ,

No Comments

Tóc Mai Sợi Vắn Sợi Dài

Tóc Mai Sợi Vắn Sợi Dài
~*~
Tóc mai sợi vắn sợi dài
Lấy nhau chẳng được thương hoài ngàn năm
T́nh yêu em ánh trăng rằm
Sáng soi niềm nhớ con tằm giăng tơ
Những đêm trăng sáng vườn mơ
Đưa em vào mộng bằng thơ diễm t́nh
Hôn lên đôi má xinh xinh
Bờ vai em nhỏ tóc trinh rũ mềm
Ru em trời nhẹ êm êm
Gió cùng mây ngủ màn đêm buông dần
Yêu nhau trọn vẹn t́nh thân
Thề non hẹn biển xa gần thương ai
Tóc mai sợi vắn sợi dài    
Lấy nhau chẳng được thương hoài ngàn năm
by: Đặng Xuân Khánh

No Comments

Mùa Xuân nơi đất khách

Xuân ở đây, mùa Xuân nơi đất khách
Quê Hương mình xa cách một đại dương
Thiếu nụ cười và thiếu cả tình thương
Nghe xa lắm, con đường về bên nớ

Xuân ở đây, không có hoa mai nở
Không rượu trà, pháo nổ với con lân
Vắng cụ già viết liễn ở trong sân
Vài em bé tung tăng khoe áo mới

Xuân ở đây, đôi bàn tay chới với
Níu thời gian cho khỏi trể chuyến tàu
Về Sài Gòn, mình xa cách đã lâu
Thành phố cũ xin chờ nhau, em nhé

Xuân ở đây, mình nhìn nhau rơi lệ
Tâm sự buồn của những kẻ tha hương
Đà Lạt ơi, em, thành phố mù sương
Buồn, nhưng đẹp và dễ thương chi lạ

Xuân ở đây, sao ta nghe buồn quá
Ông mặt trời hình như đã ngũ quên
Những giọt buồn vẫn rớt mãi ngoài hiên
Đời viễn xứ như con thuyền không bến

Xuân ở đây, tâm hồn nghe xao xuyến
Dấu yêu xưa còn nguyên vẹn hình hài
Bước chân buồn dẫm nát cả tương lai
Về Quê Mẹ, con đường dài hun hút

– by Nguyễn Văn Nhơn

via http://www.honque.net/

No Comments

Bài Thơ Tình Dang Dở…

Em viết cho anh
bài thơ tình viễn xứ,
Chiều vào Xuân,
Em cứ ngỡ mùa Đông.
Cơn gió rít
thổi vào tim lạnh buốt,
Giọt nắng hồng
rớt nhẹ xuống hồn đau…
Đêm Xuân qua
trở giấc đón anh về,
Ôm gối mộng
tìm về nỗi nhớ.
Bao giấc mơ,
em vẫn trông chờ…

Uống mật ngọt
hương men tình say đắm,
Chợt bàng hoàng
tỉnh giấc với thương đau!
Tim rạn vỡ,
nát tan từng mảnh vụn,
Giọt lệ tình
ướt nhuộm cả màn đêm.
Thân run rẫy,
sức hao mòn chống chọi…

Em viết cho anh
bài thơ tình cách biệt,
Chốn quê người
buồn vời vợi nhớ thương.
Em vẫn lang thang
chân bước độc hành,
Mòn mỏi tìm anh
trông chờ ngày tháng…
Em kiệt sức
chân không còn đứng vững,
Em mỏi mệt bơi,
bơi ngược dòng đời.
Em cố bơi,
bơi theo dòng nước ngược,
Có lẽ nào
Anh lại buông xuôi?

Em viết cho anh
bài thơ tình dang dở,
Nữa cuộc đời
vương vấn, xót xa…
Nữa đời sau
Muộn màng nhung nhớ,
Cả cuộc đời,
ôm nỗi nhớ thương…

– by Mai Hoài Thu
San Jose, 04/18/2003
via: http://www.honque.net/

No Comments

She Walks in Beauty

–by Lord Byron

She walks in beauty, like the night
Of cloudless climes and starry skies,
And all that’s best of dark and bright
Meets in her aspect and her eyes;
Thus mellow’d to that tender light
Which Heaven to gaudy day denies.

One shade the more, one ray the less,
Had half impair’d the nameless grace
Which waves in every raven tress
Or softly lightens o’er her face,
Where thoughts serenely sweet express
How pure, how dear their dwelling-place.

And on that cheek and o’er that brow
So soft, so calm, yet eloquent,
The smiles that win, the tints that glow,
But tell of days in goodness spent,—
A mind at peace with all below,
A heart whose love is innocent.

via: http://classicpoetryaloud.wordpress.com/category/Lord-Byron/

No Comments

Valley

“I want my pap’s shop,” he said.
“I want a wife,
I want Kids,
And then I’m done.
I want to be dead by thirty-five.”
 
“Well, then, in that case,” John said,
“Why not go home,
Get a gun,
Blow your brains out?
You’ve already embraced your own death.”
 
But he lived in a valley,
In rural Pennsylvania,
His universe was sheltered,
Limited in scope and size.
 
“We’ll invade and conquer them,
Depose tyrants,
For greater good,
Freedom and democracy for all,”
 
“We’ll replace all the tyrants
With elections
Due process
Eventually they’ll be just like us.”
 
But we all live in the valley.

– Dan Sutton, 2008

No Comments

Chicago, 3:10 AM

North and Damen
3:10 AM
The L train grinds.
His mind burned out,

Smoking Joe is playing with toys.

Snort and swallow:
Sinuses burn;
A bitterness
behind the tongue:

Something to chase away the cold.

Estelle’s closes:
Out of the smoke,
The noise recedes.
Sudden laughter:

Carlos is pissing in the street.

South on Damen,
40 below.
In Wicker Park
Cardboard and rags:

The bums die quickly in winter.

The drug hits hard,
The city shines,
Outlined in light,
Clear as water,

The way things were when we were young.

– Dan Sutton, 2006

No Comments

Untitled

“Fuck it,” I said,
What’s the point?
You push and you push,
and it doesn’t matter because…

“But wouldn’t it be nice,” she said,
“if everything were different.
Then we could…”

But things aren’t different.
Like Sisyphus pushing the stone,
Working harder and harder,
But he had it easy,
His feet didn’t slip.

Slippery feet
People whose sole purpose
is to undermine,
to take,
to grasp,

Never to create,
Never to contribute,
Never to construct,
Never to give back,

So you push and you push
But your feet won’t stick
They keep slipping,
They keep taking,
And won’t stop.

Even Sisyphus never pushed this hard.

– Dan Sutton, 2008

No Comments

Đi Qua

Qua lòng thương một nhánh sông
Qua sông hiểu một mảnh lòng thủy chung
Qua đêm thấy cỏi vô cùng
Qua vô cùng thấy muôn trùng biển dâu

Tiệc tàn tro* một nỗi đau
Vết thương khép miệng nghe sầu dươ’i da
Qua tình nhớ một nụ hoa
Vỡ trong tim tự ngày ta yêu người

Qua tim nhớ một nụ cười
Qua môi cười thấy hoa rơi suống đời
Qua đời thương chỗ xưa ngồi
Cỏ cây xanh lá xanh trời viễn mơ

Qua mơ viết lại bài thơ
Qua thơ thị hiện bến bò hoá sinh
Qua ta lại thấy qua mình
Thể thân gom lại một hình bóng thôi

Qua em tôi bắt gặp tôi
Loay hoay giữ giọt nước trôi dưới cầu
Qua cầu đếm nhịp đo sầu
Về đâu thuyền hỡi giang đầu ngóng trông
Qua lòng thương một nhánh sông…

sưu tầm từ tập thơ “Gánh Tình Qua Sông”
tác giã: Nguyên Cẩn

, ,

No Comments

Yêu

Yêu là yeu, là nhạc lòng lên điệu,
Là tâm hồn ghi khắc bóng hình ai .
Là nhớ nhung, mơ mộng suốt đêm dài,
Là chờ đợi bước chân người yêu mến.
Yêu là mắt nhìn nhau đầy âu yếm,
Môi ngập ngừng mà chẳng nói nên câu .
Lúc gần nhau, quên vạn nỗi u sầu,
Và thấy cả cuộc đời lên sắc thắm.
~suu tam

No Comments