Posts Tagged poem collection

Yêu

Yêu là yeu, là nhạc lòng lên điệu,
Là tâm hồn ghi khắc bóng hình ai .
Là nhớ nhung, mơ mộng suốt đêm dài,
Là chờ đợi bước chân người yêu mến.
Yêu là mắt nhìn nhau đầy âu yếm,
Môi ngập ngừng mà chẳng nói nên câu .
Lúc gần nhau, quên vạn nỗi u sầu,
Và thấy cả cuộc đời lên sắc thắm.
~suu tam

No Comments

Good Bye!

No more tears my dear
Cuz from me you will not hear
The fire has died
Our love has gone dried
Should we say good bye?
Please, let give it another try
No, our hearts can not bear
The pain I’ve caused you dear
My love for you I still hold
But from you I feel the cold
It can not be
You do not love me
Will we ever be together again?
I still hope for another chance
But let fate decide
For now, let just say good bye
~TinhMayBay (friend)

No Comments

Nhớ

Nhớ
Trần Lữ Vũ

đi bao nhiêu nẻo đường trần
tâm tư anh bấy nhiêu lần nổi trôi
ngủ đầu sông, thức cuối đồi
sớm reo nắng hạ chiều ngùi khói thu
gác thơ, mộng mấy cho bù
h́nh hoa dáng bướm đă mù nẻo xa
không gian nào những phôi pha
thời gian nào biết đâu là thoảng qua
cuối ngày trông giọt mưa sa
vỡ theo giá lạnh luồn qua tiêu điều
nhịp chân lăn mỏi dốc đèo
chuông ngân cổ tự, suối chiều vọng âm

Pleiku,1975
Trần Lữ Vũ
(Phổ Thông số xuân 20.2.1975/SG)

No Comments

You left me, sweet, two legacies

You left me, sweet, two legacies,–
A legacy of love
A Heavenly Father would content,
Had He the offer of;

You left me boundaries of pain
Capacious as the sea,
Between eternity and time,
Your consciousness and me.

by: Emily Dickinson
in her final complete edition.

No Comments

The Day I Became A Thieu Nhi

The day I became a Thieu Nhi,
was the day I realized
I had lost 3 hours of sleep,
on an early Sunday morning.

The day I became a Thieu Nhi,
was the day I realized
my newly bought outfits
and matching accessories
would have to remain hidden in closets,
and my vanity be sacrificed–
as I put on my white collared-
yellow necktie Thieu Nhi uniform.

The day I became a Thieu Nhi,
was the day where I met new friends
and finally felt “belonged” to something,
something worthwhile.

The day I became a Thieu Nhi,
was the day I finally came out of my shell
and became a leader,
to the younger kids–who looked up to me
to my group mates–who considered me as a friend
and to myself,
hollering:
“Thieu Nhi nhin truoc thang!…Thoi!….Thieu Nhi!!”

The day I became a Thieu Nhi,
was my first camping experience ever!
My first experience in an outhouse with no toilet paper.
My first experience swallowing a spoonful of “nuoc mam.”
My first experience singing around a live bonfire,
and the chance to meet so many other,
wonderful, sweet, funny, and “naughty” Thieu Nhi members like
myself.
oh, the memories…
and haha, the laughs…
The day I became a Thieu Nhi,
was the day I finally picked a side
the side of God.
Just by wearing the Thieu Nhi uniform
Just by my participation and faith in our Doan`
and in our church,
I could proudly proclaim myself
as one of His apostles,
spreading His words.
“Cung di hoi cac Thieu Nhi…
cung di voi Chua Kito…
cuoc song, Thanh The tran hoa…
la ly tuong, cua nguoi, Thieu Nhi hom nay…”
By: Em Dzung .
isn’t it cute and truthful? so touched and proud of her! http://members.lycos.co.uk/doansavio/phpBB2/viewtopic.php?t=51

No Comments

Tinh Túy Dáng Em

Vũ trụ bao la thoáng ngập ḷng
Núi rừng trùng điệp ngút tầm trông
Biển hồ lai láng ḷng say thức
Gom lại không đầy đôi mắt trong

Trăm hoa đua nở dáng xinh tươi
Mầu sắc mỹ miều giúp cho đời
Vui thú. Hương đưa luồng gió thoảng
Đâu sánh bằng môi miệng em cười

Trăng treo đầu núi, mây giăng tơ
Nắng chiều tô điểm vẻ nên thơ
Lung linh ánh bạc xuyên cành lá
Nền trời nào sánh suối tóc mơ

Tiếng ai thánh thót nhạc du dương
Âm thanh rót nhẹ điệu ly hương
Đây mộng hay mơ điều chi lạ
Bay bỗng ngàn xa giấc miên trường

Nầy dáng như mai, vẻ thướt tha
Tinh túy ngập ḷng bóng tiên nga
Gót sen ai khéo ǵn giai phẩm
Để đời thương tiếc … gọi hồn ta.
by Hương Huyền

No Comments

Nhớ

Nhớ em từng phút từng giây
Như chim nhớ tổ như mây nhớ trời
Như sông nhớ nuớc bồi hồi
Như hè nhớ nắng, như vôi nhớ trầu
Như thu nhớ lá vàng rơi
Như đông nhớ giọt mưa xoi sụt sùi
Như xuân nhớ đóa Mai tươi
Như b́nh minh nhớ mặt trời chưa lên
Như hoàng hôn nhớ bóng đêm
Như chim quyên nhớ bạn t́nh xa nhau
Em ơi, xin hăy về mau
Rừng thương biển nhớ núi sầu tương tư.
by Tan Viet

No Comments

LỤC BÁT – CA DAO – Mẹ Việt Nam

LỤC BÁT – CA DAO
Mẹ Việt Nam

Mẹ già như chuối ba hương
Như xôi nếp một, như đường mía lau

Ba đồng một khía cá buôi
Cũng mua cho được để nuôi mẹ già

Cầm cần rau cá ngược xuôi
Nấu canh rau bợ mà nuôi mẹ già

V́ ai cho mẹ tôi già
Lưng eo vú xếch cho cha tôi hèn

Đói ḷng ăn đọt chà là
Để cơm nuôi mẹ, mẹ già yếu răng

Thương con tần tảo sớm hôm
cơm đùm chéo áo, cháo đùm lá môn

Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa
Miệng nhai cơm búng, lưỡi lừa cá xương

Đói ḷng ăn trái ổi non
Nhịn cơm nuôi mẹ cho tṛn nghĩa xưa.

Lên chùa thấy Phật muốn tu
Về nhà thấy mẹ công phu chưa đền

Chiều chiều xách giỏ hái rau
Ngó lên mả mẹ ruột đau như dần

Ví dầu con phụng bay qua
Mẹ nói con gà, con cũng nói theo

Vẳng nghe chim vịt kêu chiều
Bâng khuâng nhớ mẹ chín chiều ruột đau

Thương thay chín chữ cù lao
Tam niên nhũ bộ biết bao nhiêu t́nh

Xin người hiếu tử lắng khuyên
Kịp th́ nuôi nấng cho toàn đạo con
Kẻo khi sông cạn, đá ṃn
Phú nga phú ủy có c̣n ra chi

Nuôi con chẳng quản chi thân
Bên ướt mẹ nằm, bên ráo con lăn

Mẹ già ở túp lều tranh
Sớm thăm tối viếng mới đành dạ con

Mẹ già như trái chín cây
Gió đưa mẹ rụng biết ngày nào đây?

Anh đi vắng cửa vắng nhà
Giường loan gối quế mẹ già ai nuôi?
Cá rô anh chặt bỏ đuôi
Tôm càng bóc vỏ, anh nuôi mẹ già

Xiết bao bú mớm bù ch́
Đến khi con lớn con đi lấy chồng
Có con đỡ gánh đỡ gồng
Con đi lấy chồng, vai gánh tay mang.

C̣n cha gót đỏ như son
Đến khi cha chết, gót con đen ś

http://vietsciences.free.fr/vietnam/vanchuong/chame.htm

No Comments

BAN MÊ & EM

 

BAN MÊ & EM
~*~

Tôi trở về đây t́m kỷ niệm…
Hành trang là nỗi nhớ riêng em!
Ban Mê chiều xuống hoàng hôn tím,
Nhớ mắt em buồn như cánh sim.

 

Tôi nhớ chiều xưa tôi với em,
Cùng nhau xuống phố đón mưa êm…
Tay ấm trong tay t́nh trong mắt…
Tôi ngỡ muôn đời tôi có em!

 

Về lại ban Đôn thăm chốn xưa……
Cầu treo lắc lẻo, nhớ sao vừa!
Một lần em đến chân trần bước…
Để lại dấu đời… in dáng xưa.

 

Mượn ánh sáng Trăng, t́m bóng em…
Theo gió tôi t́m hương tóc em…
Nương tiếp đồi nương tôi chỉ thấy !
Hoa cà phê rụng trắng màn đêm…
By: Nắng Vàng

About the artist

No Comments

How Do I Love Thee?

How do I love thee? Let me count the ways.
I love thee to the depth and breadth and height
My soul can reach, when feeling out of sight
For the ends of Being and ideal Grace.
I love thee to the level of every day’s
Most quiet need, by sun and candlelight.
I love thee freely, as men strive for Right;
I love thee purely, as they turn from Praise.
I love with a passion put to use
In my old griefs, and with my childhood’s faith.
I love thee with a love I seemed to lose
With my lost saints, — I love thee with the breath,
Smiles, tears, of all my life! — and, if God choose,
I shall but love thee better after death.
by: Elizabeth Barrett Browning

No Comments

My Mind to Me a Kingdom Is

My mind to me a kingdom is,
Such present joys therein I find
That it excels all other bliss
That earth affords or grows by kind:
Though much I want which most would have,
Yet still my mind forbids to crave.

No princely pomp, no wealthy store,
No force to win the victory,
No wily wit to salve a sore,
No shape to feed a loving eye;
To none of these I yield as thrall:
For why? My mind doth serve for all.

I see how plenty surfeits oft,
And hasty climbers soon do fall;
I see that those which are aloft
Mishap doth threaten most of all;
They get with toil, they keep with fear:
Such cares my mind could never bear.

Content to live, this is my stay;
I seek no more than may suffice;
I press to bear no haughty sway;
Look, what I lack my mind supplies:
Lo, thus I triumph like a king,
Content with that my mind doth bring.

Some have too much, yet still do crave;
I little have, and seek no more.
They are but poor, though much they have,
And I am rich with little store:
They poor, I rich; they beg, I give;
They lack, I leave; they pine, I live.

I laugh not at another’s loss;
I grudge not at another’s pain;
No worldly waves my mind can toss;
My state at one doth still remain:
I fear no foe, I fawn no friend;
I loathe not life, nor dread my end.

Some weigh their pleasure by their lust,
Their wisdom by their rage of will;
Their treasure is their only trust;
A cloaked craft their store of skill:
But all the pleasure that I find
Is to maintain a quiet mind.

My wealth is health and perfect ease;
My conscience clear my chief defence;
I neither seek by bribes to please,
Nor by deceit to breed offence:
Thus do I live; thus will I die;
Would all did so as well as I!
by: Sir Edward Dyer

,

No Comments

Thu Rừng

Thu Rừng
~*~
Nắng vàng đầu núi rọi non sông,
Sơn nữ nh́n thu vẻ lạnh lùng.
Thoăn thoắt chân đi, tà áo nhảy,
Ŕi rào gió thổi, lá cành rung.
Đàn nai vươn cổ trông ngơ ngác,
Bầy thỏ so vai dáng ngại ngùng.
Lớp lớp chim trời tung cánh vỗ,
Sầu thu lan toả khắp trăm vùng.
poem by: unknown

No Comments

Em tan trường về

Em tan trường về
đường mưa nho nhỏ
chim non dấu mỏ
dưới cội hoa vàng

bước em thênh thang
aó tà nguyệt bạch
ôm nghiêng cặp sách
vai nhỏ tóc dài

anh đi theo hoài
gót giầy thầm lặng
đường chiều úa nắng
mưa nhẹ bâng khuâng

em tan trường về
cuối đường mây đỏ
anh t́m theo Ngọ
dáng lau lách buôn

tay nụ hoa thuôn
vương bờ tóc suối
t́m lời mở nói
ḷngsao ngập ngừng

ḷng sao rưng rưng
như trời mây ngợp
hôm sau vào lớp
nh́n em ngại ngần

<..more..>

em tan trường về
đường mưa nho nhỏ
trao vội chùm hoa
ép vào cuối vở

thương ơi vạn thuở
biết nói chi nguôi
em mỉm môi cười
anh mang nổi nhơ’

hè sang phượng nở
rồi chẳng gặp nhau
ôi mối t́nh đầu
như đi trên cát

bước nhẹ mà sâu
mà cũng nḥa mau
tưởng đă phai mầu
đường chiêù hoa cỏ

mười năm rồi Ngọ
t́nh cờ qua đây
cây xưa vẫn gầy
phơi nghiêng ráng đỏ

áo em ngày nọ
phai nhạt mấy mầu?
chân t́m theo nhau
c̣n là vang vọng
đời như biển động
xoá dấu ngày qua


Ngày Xưa Hoàng Thị

by: Pham Thiên Thư

No Comments

No man is an island, entire of itself


No man is an island, entire of itself
every man is a piece of the continent, a part of the main
if a clod be washed away by the sea,
Europe is the less, as well as if a promontory were,
as well as if a manor of thy friends or of thine own were
any man’s death diminishes me,
because I am involved in mankind
and therefore never send to know for whom the bell tolls
it tolls for thee.
greatest poem by John Donne

No Comments

Fall in New England

Fall in New England


TA VỀ GIỮA ĐỘ TÀN THU
by Kim Âu
(trên đường về Đà lạt)

Chuyến xe đêm đi hết chặng đường đèo
Trả ta về phố thị
Sương phủ mờ tâm tư
Đêm ơi !
Đêm dĩ văng
Đêm mờ sương khói tỏa
Đêm nặng nề hiện tại
Ta t́m trong kư ức, c̣n ta đâu nơi đây.

Con dốc lưng đồi cỏ
Cội thông già năm xưa
Tải dài trong trí nhớ
Một cơi xưa
Rất xưa

Đường phố khuya vắng lặng
Bóng chao nghiêng,
Chao nghiêng
Cơn say trong quá khứ
Chợt đến
Đời chao nghiêng

Một bông hồng mùa xuân
Đau em anh, đau em
Đă tàn
Đă tàn chưa
Một lần khua phím nhạc
Nay vẫn c̣n âm vang
Tiếng đàn nào khuấy động
Âm thanh đầy không gian
Lăng tử nghe hồn vỡ
Đời vỡ tan, vỡ tan
Hư vô
Mênh mông đen
Lạc loài
Đêm luyện ngục
Tâm thức thường vô ngôn

Đời chao nghiêng,
Chiếc bóng
Trên đường khuya quay cuồng
Thù hận nào cháy bỏng
Thanh xuân
Tàn thanh xuân

Tiếng chân vào tươnglai
Khô khốc nhịp khô khốc
Ngày mai ơi ! Ngày mai
Ngày đi theo nhịp gơ
Ta trở về cơi xưa
Bao nỗi niềm u uẩn
Rêu xanh miền xa xưa

Cuộc t́nh và cuộc đời
Cuộc chiến và cuộc chơi
Cuộc cờ và cuộc thế
Đời chưa tàn chưa thôi

Ta cười trong tĩnh mịch
Ta cười trên thềm hoang
Ta cười đời hư ảo
Ta cười trong hôn mê
Ta cười mắt đổ lệ
Nghe máu dồn lên mặt
Hận thù bao giờ nguôi

Tiếng nào vừa bùng nổ
Trùng trùng
18 năm
Khói mù
Khói đen đặc
Giọt máu vương trên lá
Vũng máu tràn đất đen
Đă khô chưa quá khứ?
Cây cỏ đă đâm chồi
Cây nào thành cổ thụ?
Xoă bóng râm che đời

18 năm trở lại
Vườn cũ như hồng hoang
Tường vôi đầy vết rạn
Thương tích hay chứng tích
Đă qua rồi
Đă qua
Ta ngồi trên thềm cũ
Tiếng ca trong tâm tưởng
Ta đă về nhà xưa

18 năm trở lại
Vay đời chưa trả xong
Vay trả vay trả măi
Phận người
Phận long đong

18 năm tội tù
18 năm tôi tu
Nửa đêm về chốn cũ
Như giấc mộng vừa tan
Luân hồi
Chưa dứt nghiệp
Chuyện đời c̣n râm ran

Ngồi gục đầu đối bóng
Tự hỏi
Tự cả cười
Ta tỉnh
Hay ta say
Chung rượu đời đắng nghét
Chưa thể
Chưa thể mệt
Thù hận c̣n vô biên

Mặc cho người thành Thánh
Mặc ai lên Thiên Đường
Ta làm người khởi loạn
Nhân gian c̣n vui hơn

Ta về từ Địa Ngục
Có ǵ là gớm ghê?
Ta t́m ra Bản Ngă
Hiểu đời là Bến Mê

Ta ngồi
Trong khoảnh khắc
Vừa qua đă vụt xa
Kéo thời gian trở lại
H́nh hài đă phôi pha

Chuông công phu vừa điểm
Nghe như từ Tây Phương
Thiền viện nào đâu tá?
Thực Hư thoảng mùi hương

Nửa đêm về chốn cũ
Khóc cười
Nào ai hay?
18 năm biền biệt
18 năm lưu đày
18 năm quyết đấu
Mất – C̣n
Ta c̣n đây
Cuộc đời ta muôn vẻ
Tấm gương vỡ vạn hoa
Ngàn mảnh gương sắc cạnh
Bức tranh đời hoành tráng
Bản hùng ca mông mênh

Đời bảo ta thua thiệt
Ta cười
Đời ngu ngơ
Nửa đêm tự vấn đáp
Ta tin ǵ?
Tin ai?
Ta tin Ta
Ta Sống
Ta tin Ta
Ta C̣n
Ta tin Ta
Ta Thắng

Tin ǵ lời xảo ngôn
Tin ǵ câu ngụy ngữ
Ta tin Ta là hơn

Tiếng chuông từ hư không?
Tiếng chuông vang về sáng
Vang vọng về tương lai
18 năm trở lại
Ta về đă tàn Thu Con dốc lưng đồi cỏ
Cội thông già năm xưa
Ttải dài trong trí nhớ
Một cơi xưa
Rất xưa

Đường phố khuya vắng lặng
Bóng chao nghiêng,
Chao nghiêng
Cơn say trong quá khứ
Chợt đến
Đời chao nghiêng

Một bông hồng mùa xuân
Đau em anh, đau em
Đă tàn
Đă tàn chưa
Một lần khua phím nhạc
Nay vẫn c̣n âm vang
Tiếng đàn nào khuấy động
Âm thanh đầy không gian
Lăng tử nghe hồn vỡ
Đời vỡ tan, vỡ tan
Hư vô
Mênh mông đen
Lạc loài
Đêm luyện ngục
Tâm thức thường vô ngôn

Đời chao nghiêng,
Chiếc bóng
Trên đường khuya quay cuồng
Thù hận nào cháy bỏng
Thanh xuân
Tàn thanh xuân

Tiếng chân vào tươnglai
Khô khốc nhịp khô khốc
Ngày mai ơi ! Ngày mai
Ngày đi theo nhịp gơ
Ta trở về cơi xưa
Bao nỗi niềm u uẩn
Rêu xanh miền xa xưa

Cuộc t́nh và cuộc đời
Cuộc chiến và cuộc chơi
Cuộc cờ và cuộc thế
Đời chưa tàn chưa thôi

Ta cười trong tĩnh mịch
Ta cười trên thềm hoang
Ta cười đời hư ảo
Ta cười trong hôn mê
Ta cười mắt đổ lệ
Nghe máu dồn lên mặt
Hận thù bao giờ nguôi

Tiếng nào vừa bùng nổ
Trùng trùng
18 năm
Khói mù
Khói đen đặc
Giọt máu vương trên lá
Vũng máu tràn đất đen
Đă khô chưa quá khứ?
Cây cỏ đă đâm chồi
Cây nào thành cổ thụ?
Xoă bóng râm che đời

18 năm trở lại
Vườn cũ như hồng hoang
Tường vôi đầy vết rạn
Thương tích hay chứng tích
Đă qua rồi
Đă qua
Ta ngồi trên thềm cũ
Tiếng ca trong tâm tưởng
Ta đă về nhà xưa

18 năm trở lại
Vay đời chưa trả xong
Vay trả vay trả măi
Phận người
Phận long đong

18 năm tội tù
18 năm tôi tu
Nửa đêm về chốn cũ
Như giấc mộng vừa tan
Luân hồi
Chưa dứt nghiệp
Chuyện đời c̣n râm ran

Ngồi gục đầu đối bóng
Tự hỏi
Tự cả cười
Ta tỉnh
Hay ta say
Chung rượu đời đắng nghét
Chưa thể
Chưa thể mệt
Thù hận c̣n vô biên

Mặc cho người thành Thánh
Mặc ai lên Thiên Đường
Ta làm người khởi loạn
Nhân gian c̣n vui hơn

Ta về từ Địa Ngục
Có ǵ là gớm ghê?
Ta t́m ra Bản Ngă
Hiểu đời là Bến Mê

Ta ngồi
Trong khoảnh khắc
Vừa qua đă vụt xa
Kéo thời gian trở lại
H́nh hài đă phôi pha

Chuông công phu vừa điểm
Nghe như từ Tây Phương
Thiền viện nào đâu tá?
Thực Hư thoảng mùi hương

Nửa đêm về chốn cũ
Khóc cười
Nào ai hay?
18 năm biền biệt
18 năm lưu đày
18 năm quyết đấu
Mất – C̣n
Ta c̣n đây
Cuộc đời ta muôn vẻ
Tấm gương vỡ vạn hoa
Ngàn mảnh gương sắc cạnh
Bức tranh đời hoành tráng
Bản hùng ca mông mênh

Đời bảo ta thua thiệt
Ta cười
Đời ngu ngơ
Nửa đêm tự vấn đáp
Ta tin ǵ?
Tin ai?
Ta tin Ta
Ta Sống
Ta tin Ta
Ta C̣n
Ta tin Ta
Ta Thắng
Tin ǵ lời xảo ngôn
Tin ǵ câu ngụy ngữ
Ta tin Ta là hơn

Tiếng chuông từ hư không?
Tiếng chuông vang về sáng
Vang vọng về tương lai
18 năm trở lại
Ta về đă tàn Thu
link

No Comments